Trước thềm năm mới

Mưa rơi, mưa rơi, ngập nước những con đường Lá vàng trải thảm trên sân, ướt đẫm ngày cuối đông Nắng trưa xiên qua những nhánh cây trơ xương khi mưa tạnh Nơi góc cửa sổ, con nhện nằm ủ một cuộn tơ Con tàu ký ức thuở thiếu thời xồng xộc lăn bánh quay về, kéo còi, nhả khói Những chuyến phiêu du không bao giờ có thực Cánh buồm lộng gió xa khuất sóng trùng khơi.

Xem tiếp »

Nhàn đàm cái giận chốn thiền lâm
05/06/2018
Trong tam độc “tham − sân − si” thì nóng giận là một cảm xúc dễ bộc phát nhất, và bởi thế, khó kiềm chế nhất. Khi giận, khó ai có thể kiềm chế được bản thân. No mất ngon, giận mất khôn. Nhan Hồi – một cao đệ yểu mệnh của Đức Khổng Tử – được hậu Nho ca ngợi, tôn xưng là á thánh cũng nhờ vào ba chữ “bất thiên nộ”, có nghĩa là “không giận...
Ơn đời, ơn người...
25/03/2018
Có lần chúng tôi đến thăm một ngôi nhà mới theo lời mời của gia chủ. Nhà mới, mọi thứ tiện nghi, khang trang. Chủ nhà dắt khách đi từng phòng, giới thiệu chức năng của mỗi nơi cùng cách
Chẳng đáng đâu
06/03/2018
Sau mấy năm trời trèo non lội suối, cuối cùng anh tìm gặp được tên thích khách đã giết vị chủ của mình.  Sau một trận đấu kiếm chết sống giữa đôi bên, chàng dũng sĩ đánh rơi gươm của tên thích khách và dồn hắn vào một góc tường.  Trong khi anh đưa gươm lên, sửa soạn giết hắn, thì bất ngờ tên thích khách ngước lên và nhổ nước miếng vào mặt anh.  Chàng...
Đợi gió sang canh
24/12/2017
Thuộc tính con người là ham muốn, thậm chí còn vô hạn, thế nên kỷ niệm nào cũng là kỷ niệm buồn. Thời gian đã cuốn trôi đi buồn vui, yêu giận, với chính mình, với tình đời, loanh quanh trong một kiếp nhân sinh, một đời lãng tử, lênh đênh qua mấy ngọn hải triều, để nghe trong ta một thuở xa xưa, ghi dấu phế hưng của một thời lãng mạn bi hùng. Lối xưa...
Những ngày cuối cùng
23/12/2017
Những ngày cuối năm không hẳn là những ngày được nghỉ ngơi, thư giãn. Dù là dịp lễ, được nghỉ nhiều ngày trước năm mới, vẫn là những ngày bận rộn nhất của những người nhiều trách nhiệm. Ai ở đời cũng có trách nhiệm liên đới với xã hội, đất nước và nhân loại – trực tiếp hay gián tiếp. Nếu vô trách nhiệm với đời, ít ra cũng phải biết trách nhiệm...
Tâm sự tuổi thất thập
06/12/2017
Có thể nói, thế hệ chúng ta và các thế hệ kế cận đã sống trong thời kỳ mà cuộc chiến diễn ra ở cường độ cao nhất cùng với sự hủy diệt, và tàn phá trên qui mô tàn bạo. Một phần sự sống đã bị tước đoạt, bị loại bỏ một cách chậm rãi, thay vào đó là khoảng trống phi lý trong đôi vòng tay suốt tuổi học trò đang lớn dần trong tâm hồn. Đó là một thứ...
Từ những vần thơ đến câu kệ
25/09/2017
Những vần ào đó, tự chúng hiện ra một cách tự nhiên trong dòng tư tưởng, sự nghĩ suy, và bộc ra thành lời nói như là của chính mình và đôi lúc, chỉ nhớ đến vần thơ, câu thơ đó mà cũng không hề nhthơ hay những câu thơ của những thi sĩ nổi danh mà mình đã thuộc nằm lòng, đã ghi nhớ tận đáy sâu của ký ức, và bỗng một lúc nào đó, ở một tình...
Hữu hà sai biệt
16/05/2017
Chúng ta chắc hẳn không ai là không từng đôi lần trong đời, khi ngồi trong một bàn tiệc hay một cuộc họp mặt, bị “tra tấn” bởi những người luôncố tìm mọi cách để phô trương Cái Tôi của họ, trước mắt bàn dân thiên hạ, màkhông cần biết “món hàng”được show offđó gây phiền toái ra sao cho mọi người.Thiên tài Pascal từng nói “Cái Tôi thật đáng ghét” (le moi...
Hình Ảnh Người Mẹ Trong Kinh
15/05/2017
Tại thành Savatthi. Đức Phật nói: “Này các tỳ kheo. Từ thời rất xưa không thể biết được, đã có sự lưu chuyển luân hồi của các chúng sinh bị vô minh che lấp, bị tham ái ràng buộc. Không dễ tìm được một chúng sinh nào chưa từng một lần trong quá khứ là mẹ của ngươi… Không dễ tìm được một chúng sinh nào chưa từng một lần trong quá khứ là ba...
Quê nội
31/01/2017
Mỗi lần nghe bài hát, “Quê hương tôi có con sông đào xinh xắn, nước tuôn trên đồng ruộng vắng…” là tôi lại nhớ hình ảnh quê Nội của tôi. Quê Nội tôi nằm ở Ba Xuyên hay còn gọi là Sóc Trăng, một tỉnh lỵ thuộc miền Tây của Sài Gòn. Ngày còn nhỏ chúng tôi thường được ba má dẫn về thăm quê Nội vào mấy tháng nghỉ hè. Tôi vẫn còn nhớ những buổi sáng sớm Sài Gòn...