Ơn đời, ơn người...

Có lần chúng tôi đến thăm một ngôi nhà mới theo lời mời của gia chủ. Nhà mới, mọi thứ tiện nghi, khang trang. Chủ nhà dắt khách đi từng phòng, giới thiệu chức năng của mỗi nơi cùng cách

Xem tiếp »

Từ những vần thơ đến câu kệ
25/09/2017
Những vần ào đó, tự chúng hiện ra một cách tự nhiên trong dòng tư tưởng, sự nghĩ suy, và bộc ra thành lời nói như là của chính mình và đôi lúc, chỉ nhớ đến vần thơ, câu thơ đó mà cũng không hề nhthơ hay những câu thơ của những thi sĩ nổi danh mà mình đã thuộc nằm lòng, đã ghi nhớ tận đáy sâu của ký ức, và bỗng một lúc nào đó, ở một tình...
Hữu hà sai biệt
16/05/2017
Chúng ta chắc hẳn không ai là không từng đôi lần trong đời, khi ngồi trong một bàn tiệc hay một cuộc họp mặt, bị “tra tấn” bởi những người luôncố tìm mọi cách để phô trương Cái Tôi của họ, trước mắt bàn dân thiên hạ, màkhông cần biết “món hàng”được show offđó gây phiền toái ra sao cho mọi người.Thiên tài Pascal từng nói “Cái Tôi thật đáng ghét” (le moi...
Hình Ảnh Người Mẹ Trong Kinh
15/05/2017
Tại thành Savatthi. Đức Phật nói: “Này các tỳ kheo. Từ thời rất xưa không thể biết được, đã có sự lưu chuyển luân hồi của các chúng sinh bị vô minh che lấp, bị tham ái ràng buộc. Không dễ tìm được một chúng sinh nào chưa từng một lần trong quá khứ là mẹ của ngươi… Không dễ tìm được một chúng sinh nào chưa từng một lần trong quá khứ là ba...
Quê nội
31/01/2017
Mỗi lần nghe bài hát, “Quê hương tôi có con sông đào xinh xắn, nước tuôn trên đồng ruộng vắng…” là tôi lại nhớ hình ảnh quê Nội của tôi. Quê Nội tôi nằm ở Ba Xuyên hay còn gọi là Sóc Trăng, một tỉnh lỵ thuộc miền Tây của Sài Gòn. Ngày còn nhỏ chúng tôi thường được ba má dẫn về thăm quê Nội vào mấy tháng nghỉ hè. Tôi vẫn còn nhớ những buổi sáng sớm Sài Gòn...
Đọc thơ BÍCH BỬU
17/11/2016
Trở lại Sài Gòn lần này, tôi có dịp đến thăm gia đình người bạn học cũ từ đầu thập niên 60, thế kỷ trước, anh Đoàn Ngọc Tri và hiền thê, chị Bích Bửu. Thời gian khá lâu, nên những ký ức thời học chung lớp gần như vùi lấp trong lớp bụi mù phố thị, nhạt nhòa bởi tiếng vọng từ hí trường giả dối, bập bềnh theo những giá trị phù hoa không thực chất. Tôi...
Quê cha, đất mẹ
27/07/2016
Quê hương được biểu hiện trong một nền văn hóa chung, gọi là nếp sống, nếp ăn-ở, bao gồm tiếng nói, chữ viết, lời ca, điệu nhạc; từ miếng ăn, thức uống, trang phục (truyền thống), cho đến kiến trúc nhà ở, điện đài, những nơi thờ tự, và cách thức thờ tự… Có những gì rất giống trong những người sinh ra và lớn lên từ một quê hương. Có những gì rất khác...
Tản mạn về địa ngục, thiên đàng
10/02/2016
Con người ai cũng có ước mơ. Kẻ thì mơ cảnh giàu sang, người thì mơ được thông minh, xinh đẹp, người khác lại mơ được nổi tiếng… Cứ 100 người thì có lẽ đã có đến 101 ước mơ! Hễ đời sống thực tế càng bế tắc thì con người lại càng ước mơ nhiều, để bù đắp vào những cái còn thiếu trong cuộc sống. Cũng như khi đời sống nội tâm càng nghèo nàn...
Phúc đức
21/10/2015
Gia đình tôi ở Sài Gòn nhưng dì và bác lại tận Cần Thơ. Lâu lâu dì lên thăm ngoại, chị em tôi mới có dịp ăn bánh gói lá và củ ấu đen. Củ ấu đen lạt lạt bùi bùi, cắn muốn mẽ răng nhưng nó là thứ quý giá của chị em tôi lúc đó. Thứ ấy Sài gòn không có mà bố tôi thì rất kỹ. Ông không cho gặm những thứ đen đúa mất vệ sinh. Song với dì thì ông chẳng bao giờ lên...
Kỷ lục Của Một Bậc Thầy
18/08/2015
Ngọn đồi không cao nhưng diện tích khá rộng. Nếu đi bộ một vòng quanh chân đồi, cũng mất gần một ngày. Cây cối trên đồi đã được đốn hạ trụi lủi từ năm năm trước để tiến hành công trình xây dựng ngôi chùa, đạt kỷ lục là có chánh điện rộng lớn nhất nước; bên cạnh đó, lại thêm một kỷ lục là có tượng Phật tọa thiền vĩ đại nhất châu lục. Thế nên,...
Vô gia đình, vô ưu, vô trú
28/07/2015
Lo toan không? khổ đau không? – Khó ai biết; chỉ thấy khi ngửa tay xin ăn thì gương mặt phải lộ ra vẻ thảm thương, tội nghiệp; và khi ngồi co ro nơi ghế đá công viên, hay dưới gầm cầu, thì cả thân người, cả thân phận, như bị gánh nặng của trời cao phủ xuống, nén xuống, tưởng chừng không bao giờ có thể vươn mình lên được.