Vô thường trong bài thơ Nhớ Mẹ của Đỗ Trung Quán

Vô thường nghĩa là tất cả mọi thứ trên đời này đều không thường còn, chúng luôn luôn thay đổi. Vô thường là một sự thật và thể nghiệm được sự thật này thì mới được gọi là trưởng thành trong Phật pháp. Như mọi giáo lý khác của đạo Phật, vô thường không phải là một lý thuyết mà là một phương tiện để đưa hành giả đến an vui và giải thoát.

Xem tiếp »

Tâm hồn trong sáng quý hơn kim cương đắt giá
08/04/2021
Tâm trong sáng chính là sự thành thực không giả tạo. Ngạn ngữ xưa nói rằng: “Không ai có thể đánh bại người trung thực.” Xảo quyệt gian trá, đầu cơ trục lợi, hoặc có thể mưu lợi một lúc, đắc thế nhất thời, nhưng một khi bị người ta vạch trần nhìn thấu, sẽ bị mọi người khinh bỉ, thậm chí lên án công kích. Tổng thống Mỹ...
Đâu chỉ của mình trăng thôi
03/03/2021
Khi muốn đến một đỉnh núi xa, chúng ta không thể nào đi đến nơi ấy bằng một con đường thẳng duy nhất hay cố định nào được. Sẽ có những lúc mình đi trệch sang trái hoặc bước lạc sang phải. Nhưng việc ấy không quan trọng. Ta hãy cứ tiếp tục nhìn lại và giữ cho cái thấy của mình được trong sáng và tự nhiên, bằng một thái độ không mong cầu cũng...
Sau thịnh nộ là lặng im
23/09/2020
Lửa. Lửa lại bùng cháy trên những cánh rừng bạt ngàn miền tây. Khói cuồn cuộn, lan xa hàng nghìn dặm, kéo qua tận miền đông. Tro bụi mịt mù, bao phủ hết bầu trời, làm cho nền trời lúc giữa trưa mà ửng lên màu vàng cam, có khi đỏ ối như ráng chiều hoàng hôn. Hai vầng nhật nguyệt dường như bị che khuất suốt những ngày cuối hạ. Tro tàn theo gió...
Muôn kiếp nhân sinh
11/08/2020
Kiếp sau xin chớ làm người Làm cây thông đứng giữa trời mà reo. (Nguyễn Công Trứ) Thuở còn học ở nhà trường phổ thông đệ nhị cấp, nay gọi là cấp 3, chúng ta được học thơ của Nguyễn Công Trứ (1778 – 1858). Ông là tác giả những bài thơ nổi tiếng khẳng định chân giá trị con người ông – một kẻ sĩ chân chính.
Nam Nhạc đánh bò
10/08/2020
Xe bò không di chuyển, đánh xe uổng công vô ích, chỉ có đánh bò mới có thể chạy được; dụng công bắt đầu từ tâm mới có thể tạo ra lối đi sáng sủa, tươi đẹp. Tháng 4 năm 1991, tôi cùng bà xã tôi bay đến Trường Sa tỉnh Hồ Nam, chuẩn bị cho chuyến leo lên ngọn Hành Sơn nằm trong khu Nam Nhạc cao 1.290 mét. Độ cao này là độ cao thấp nhất trong nhóm núi...
Hai tấm vé trở về
10/08/2020
Thời mới giải phóng, những gia đình có người thân “ngụy quyền” như tôi đều tìm cách ra khỏi đất nước này. Vượt biên là phương tiện phổ biến nhất. Gia đình tôi, anh chị em cũng lọt mấy đứa. Riêng hai vợ chồng thì trầy trật mãi. Tiền mất tật mang. Cho đến khi đủ để nhận định rằng, ở lại chưa chắc xấu, ra đi chưa chắc tốt. Bởi muốn tới được miền đất...
Là gì mà cũng không là gì
21/06/2020
 Nước mưa rơi xuống; nước bốc hơi và thấm xuống lòng đất; nhiều dòng suối chảy vào, và một dòng suối chảy ra. Những thực vật và động vật trong hồ biến đổi luôn, chúng có là một phần của hồ nước không? Còn những con chim,
Động tức có khổ…
23/05/2020
Dịch bệnh hiện nay đang lan tràn, chưa biết bao giờ mới chấm dứt, không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới. Người nhiễm bệnh kinh hoàng. Người chết cũng không ít. Chỉ riêng Việt Nam là chưa thấy có người chết và số người nhiễm còn khá khiêm nhường so với thế giới.
Sư là người tu “Tiểu thừa”
09/04/2020
Sư từ trên núi xuống, vào trại cải tạo vì lý do khá đơn giản. Phát biểu linh tinh. Người ta đang ca tụng vị anh hùng dân tộc đầu tiên lên mặt trăng thì Sư tuyên bố “Có gì đâu mà ca tụng, giống như con chó được cho vào rọ rồi đưa lên”. Thế là Sư được mời vào trại cải tạo, cùng phòng với chồng tôi, một người vừa bị bắt do vượt biên cách đó mấy...
bạn là ai?
17/02/2020
Bạn là ai? Tôi tên là Peter. Nếu như bạn đến Nam Mỹ, bạn sẽ được gọi là Pedro. Vậy Pedro và Peter là một hay hai người? Một, vì tôi cũng chỉ là tôi thôi. Bạn là một cái tên chăng? Không, lẽ dĩ nhiên là không. Vậy bạn là ai?