Đọc Kinh Đoạn giảm

Kinh Đoạn giảm là kinh số 8 của Trung bộ kinh thuộc tạng kinh Nam truyền, tương đương với kinh số 91, Châu-na vấn kiến của bộ Trung A-hàm thuộc tạng kinh Bắc truyền. Khung cảnh dựng lên bản kinh tại thành Xá-vệ, trong tịnh xá Kỳ-viên, bấy giờ, Tôn giả Maha Cunda, vào buổi chiều từ chỗ độc cư thiền tịnh đứng dậy đến chỗ Thế Tôn, và hỏi: Trên đời có nhiều quan điểm liên hệ đến ngã luận, hoặc thế giới luận, nếu Tỳ-kheo có tác ý ngay từ ban đầu, thời có thể đoạn trừ, có thể xả ly những kiến chấp ấy hay không? Đức Phật trả lời câu hỏi và chỉ dẫn phương pháp tu tập được gọi là đoạn giảm.

Xem tiếp »

Tu trong cuộc sống đời thường
24/03/2017
Khi nói đến chữ tu, nhiều người cứ nghĩ rằng việc ấy không dành cho mình mà chỉ dành cho những người đầu tròn áo vuông ở chùa kia. Với họ, tu là công việc của những người thật là thánh thiện chứ không phải dành cho người phàm như chúng ta. Trong suy nghĩ của họ, tu là phải lánh đời, tìm một nơi yên tĩnh, tránh xa đời sống xã hội ồn náo mà...
Tín ngưỡng thờ phụng Phật Dược Sư ở Nhật Bản
24/02/2017
Tín ngưỡng thờ phụng Phật Dược Sư (Jp:Yakushi Nyorai, Skt:Bhaiṣajyaguru) là một trong những tín ngưỡng phát triển đầu tiên ở Nhật sau khi Phật giáo du nhập vào đảo quốc này vào giữa thế kỷ VI. Bằng chứng cụ thể về việc phụng thờ Đức Phật này ở Nhật Bản có niên đại từ cuối thế kỷ VII vào triều đại hoàng đề Tenmu (天武天皇/Thiên...
Những bệnh... vô duyên
31/01/2017
Những bệnh... vô duyên còn có thể do chính bản thân mình, người thân trong gia đình, bạn bè, hàng xóm, hoặc các nhân viên tâm lý xã hội gây ra nữa! Bà cô của một bác sĩ bạn tôi trên 80 tuổi kêu lúc nào trong người cũng nóng bức, miệng khô nên đã mua rễ tranh, mía lau, mã đề ngoài chợ về nấu "nước mát" uống. Mát đâu không thấy, thấy đi tiểu liên...
Một thời cùng hiện
31/01/2017
xóm vang đêm trừ tịchĐêm giao thừa. Khu xóm tĩnh lặng. Gió lùa qua vườn sau làm lay động những giò phong lan đã mãn khai hoặc còn chớm nụ. Những ngọn đèn đường kiên trì đứng giữa trời sương. Cây bạch đàn đong đưa nhẹ những cành lá trổ đầy hoa. Sương kéo xuống, hơi lạnh ùa vào cửa sổ để hé. Chung trà độc ẩm, nguội thật nhanh trong khi ánh nến lung...
Vài suy nghĩ về hiếutrong đạo Nho và đạo Phật
25/11/2016
Trong mỗi truyền thống tôn giáo, hiếu được quan niệm và quy định thực hành khác nhau. Ở Việt Nam, đạo Nho và đạo Phật là hai tôn giáo hay hai học thuyết có ảnh hưởng lớn đến đời sống tinh thần của người dân Việt. Trừ một số tín đồ theo đạo Ki-tô, phần lớn người Việt ít nhiều đều chịu ảnh hưởng của hai tôn giáo này. Nó thể...
Biết ơn - Nền tảng của hướng thiện
17/11/2016
Biết ơn, tiếng Pāli là kataññutā và thường đi đôi với từ katavedi. Kataññutā nghĩa là khởi tâm biết ơn khi mình có được lợi ích từ việc thọ nhận vật gì hay sự tử tế nào đó từ người khác, còn katavedi nghĩa là thể hiện sự biết ơn đó qua lời nói hay hành động. Kataññutā khi đứng một mình bao hàm cả nghĩa của từ katavedi. Biết ơn, tiếng...
Làm chủ ban thân
28/10/2016
Khi không làm chủ được mình, người ta sống theo phản ứng bản năng hơn là sự điều khiển của ý thức qua việc quản lý tâm ý và hành vi. Thông thường khi ấy, người nguyên tắc nhất cũng dễ vi phạm những quy tắc mà bình thường họ tự lập ra và nghiêm túc thực hiện.
Phật giáo và đời sống tâm linh
13/09/2016
Trong các kinh điển đều nói lên khái niệm: Tất cả những gì mà chúng ta quán nhận được, hình dung được đều là tâm thức. Điều này có thể diễn dịch, mỗi khi nhận biết một sự vật hiện tượng nào đó thì ngay lúc đó tâm đã gán cho sự vật hiện tượng một nhãn hiệu. Chẳng hạn về 1 lọ cắm hoa hồng. Nhiều người khi đối diện với lọ hoa đã nhào nặn và...
Bên kia sự sống
15/07/2016
Xét cho cùng, tất cả những gì chúng ta tin vào như không gian thời gian, tất cả những gì chúng ta hình dung về vị trí vật thể và về quan hệ nhân quả của các sự kiện, những gì ta có thể suy nghĩ về tính cách có thể chia cắt của sự vật tồn tại trong vũ trụ. Tất cả những điều đó chỉ là ảo giác vô tận và vĩnh hằng bao phủ lên hiện thực một tấm màn bí ẩn,...
Đức Phật ngồi yên
11/07/2016
Tôi nhớ một câu chuyện trong Nam Hoa Kinh. Một người sợ cái bóng của mình, ghét những vết chân của mình bèn chạy trốn. Nhưng anh càng bước nhiều thì vết chân càng nhiều, càng chạy mau thì cái bóng càng theo bén gót. Thấy như vậy vẫn còn chậm, anh lại càng ráng chạy mau hơn nữa, không ngừng, tới nỗi kiệt lực mà chết. Người đó thật dại khờ, không biết...