Trái tim lộ thiên

trai tim

 

 

 

 

(Thương gửi Yên Chi yêu dấu...)

 

Từ ngày hắn quen biết nhỏ, trái tim hắn cứ lộ dần lên... Cho đến sáng nay, tự nhiên hắn thấy cồm cộm phía trái nơi trước ngực, cởi áo nhìn thì hắn thực sự hốt hoảng khi thấy trái tim mình đã lộ hẳn ra ngoài... Trái tim hồng hồng, nằm lộ thiên yên lành đập nhịp nhàng trên lồng ngực. Nghiêng tâm nghe ngóng, hắn không cảm thấy đau, rát. Chỉ thấy thầm thì, trái tim mình đang rung lên những đoản khúc hoan ca. Nghĩ bụng, chiều nay, gặp nhỏ. Hắn sẽ kể cho nghe về trái tim của hắn...


- Nhỏ ơi.....


- Hử?


- Lạ quá đi Nhỏ ạ, anh một... trái tim lộ thiên...


Tưởng hắn nói đùa, nhỏ cười lớn:


- Nhỏ không còn con nít đâu nhé. Chuyện đó chỉ trong cổ tích thôi!

Hắn thấp giọng, trang nghiêm bảo:


- Anh nói thật !


Nhìn nét mặt trang nghiêm của hắn. nhỏ bỗng ngờ ngợ bảo:
- Thiệt hả? Cho Nhỏ coi chút được hông?


- Chắc chắn được rồi. Cái anh chẳng "phơi" ra cho Nhỏ coi. Nhớ hông? Lần đầu tiên gặp Nhỏ, anh còn muốn "phơi ruột, phơi gan" anh cho nhỏ biết đó mờ...

- Thôi, anh đừng đùa nữa.
Cho Nhỏ coi tim anh cái đã!


Nói rồi, nhỏ chăm chú nhìn vào ngực hắn. Nơi trái tim. Hình như hắn nói thật, thấy chỗ đó hơi bị cộm lên. Hắn thong thả cởi từng nút áo. Tới nút thứ ba thì Nhỏ kêu lên khe khẽ. Nàng vừa nhìn thấy một trái tim hồng, đang đập phập phồng trên phía trái lồng ngực. Khuôn mặt nàng tái mét, run run:

- Chết chưa? Sao lại... nhảy tót ra ngoài này làm thế? Anh đau lắm không?

- Không. Anh chẳng đau cả!


nhỏ xúi:

- Anh nhét lại đi!

- Anh không nhét được. nhất định nhảy tót ra ngoài chơi chẳng hỏi ý kiến anh cả. quá đi mất!


nhỏ hăng hái xăn tay:


- Để Nhỏ nhét cho anh nhé...


Nói làm. nhỏ bặm môi, nheo mắt, rất cẩn thận, khe khẽ nâng trái tim hắn bằng cả hai tay kiếm cách nhét vào lại trong lồng ngực. Hai khuôn mặt rất gần nhau. Hắn thể nhìn thấy những sợi lông măng trên làn da trắng mịn không son phấn của , cộng thêm mùi hương thoảng thoảng từ tóc từ hơi thở thơm nồng. Hình như trái tim hắn đập hơi bị lỡ nhịp. Hắn vội nhắm mắt lại không dám nhìn, sợ rằng lòng không cưỡng được một nụ hôn khẽ đặt lên . Còn nhỏ thì ngược lại, rất nhẹ nhàng (chắc sợ làm đau hắn). Nàng cẩn thận, chăm chú, bặm môi, loay hoay tìm cách nhét lại trái tim hồng vào lồng ngực của hắn. Trái tim thật ấm, mềm mại, bốn khuôn tim nho nhỏ, nếu nhìn kỹ, thấp thoáng, trong bốn khuôn tim, phản ảnh được khuôn mặt với đôi mắt to đầy lo lắng, quan tâm. một điều kỳ diệu xảy ra. Hình như nàng thấy trái tim bỗng dưng bị lỗi nhịp một luồng hơi ấm nhẹ nhàng tuôn chảy qua bàn tay thấm vào toàn thân. Nhưng mục đích của làm sao nhét lại trái tim cho hắn, nên nàng cũng không chú ý nhiều về sự kỳ diệu vừa xảy ra ấy....


Loay hoay một lúc, nhỏ cảm thấy thất vọng, ngoài cái lỗ vừa đủ cho động mạnh tĩnh mạch thò ra ngoài nuôi trái tim. Chẳng còn thêm một lỗ nào khác. Thở dài:
- Anh ơi...., chẳng còn cách nào khác cả. Hay anh đi bác nhé?


- Anh đâu đau đi bác ? Từ hơn mười năm nay, anh chẳng đi bác bao giờ. Đóng tiền bảo hiểm chỉ như đóng hụi chết thôi. Đâu như Nhỏ, tối ngày cứ đau ốm hoài....

- Ahhh.... Anh đừng nói anh khoẻ nheng. Không đau cũng phải đi để bác nhét vào!


- Anh nghĩ không chịu đâu Nhỏ ạ. thích nằm ngoài này, thứ nhất vừa thoáng khí, vừa mát. Thứ hai, những lúc ... hồi hộp thì Nhỏ sẽ... biết ngay. Khỏi cần phải dùng ngôn ngữ (thô kệch) để nói cho Nhỏ nghe....


Lo lắng, nhỏ nói giọng run run:

- Nhưng mình đã... giao ước ngay từ đầu rồi ?


Giả bộ ngây thơ, không hiểu:


- Giao ước sao nhỉ?



- ... ... (ngập ngừng, đôi hồng lên thẹn..) anh không được.... không được... yêu Nhỏ.


Thản nhiên, anh trả lời:


- Ừ. Thì vẫn như thế. Anh đâu yêu Nhỏ hồi nào? Nên cái giao ước không bao giờ break cả. Chỉ trái tim anh "giao ước" với Nhỏ bao giờ đâu? (thấp giọng, như một lời tâm sự) Nhỏ ạ, bây giờ anh mới hiểu, tại sao người ta nói "con tim những lẽ riêng của ...."



nhỏ bỗng vùng chạy... Tim đập thình thình trong lòng ngực:

- Nhỏ không tin... Nhỏ không tin.... một phần của anh. chính anh! Anh đã thất hứa với Nhỏ rồi...



*

nhỏ ú ớ....


Bỗng choàng tỉnh dậỵ Mồ hôi ra đầy người. Hoá ra nàng vừa nằm . Giấc thật quá làm nàng bỗng cảm thấy lo lắng.... Len lén, tụt xuống giường. Nàng ra bàn học mở computer xem hắn gửi thư cho nàng không...


Hắn gửi cho nàng một thư. Nhưng lời thư rất trong sáng vui tươi.
Tuyệt nhiên, không nhắc đến trái tim của hắn...



* Chiêu Hoàng *

 

Chia sẻ: facebooktwittergoogle