Bài kệ của thiền sư Mãn Giác, từ thế kỷ thứ XI, mà tiếng ngân của hai câu kết còn âm vang đến ngày nay, thì chắc hẳn hai câu đó không chỉ ở mặt bằng của ngôn ngữ, mà những gì ẩn dụ thẳm sâu dưới chữ nghĩa mới là giá trị để tồn tại.
“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”
Đại ý: “Chớ bảo xuân tàn, hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai”
Biết bao giấy mực đã dàn trải để chia sẻ những thấm thía cảm nhận được từ hai
câu thơ này. Nhất là khi mùa xuân đến, bông mai nở muộn của
thiền sư Mãn Giác lại bát ngát tỏa hương, đến kẻ lơ mơ như tôi cũng không tránh
khỏi bùi ngùi khi làn hương này chợt thoảng tới.
Lạ thay, trọn bài kệ có tựa đề “Cáo tật thị chúng” chỉ gồm sáu câu mà bốn câu
đầu được thiền sư giảng bày cặn kẽ, lại ít ai nhắc; tới hai câu cuối, kệ biến
thành thơ, chỉ mơ màng, lãng đãng, lại ẩn chứa nội lực vô hình, vô song, khiến
ai mang chút nhạy cảm trong tâm hồn, đều không thể đọc mà không rung động.
Tại sao rung động?
Tùy căn cơ, mỗi người đều có thể tự biết vì đâu chỉ hình ảnh bông hoa mai nở
muộn mà khiến ta bâng khuâng đến thế!
Riêng tôi, rung động mà không biết vì sao! Chỉ cảm nhận như
ghềnh đá hồn nhiên, hân hoan đón sóng vỗ. Phải chăng,
cảm nhận được sự rung động, đối với tôi, đã là quá đủ, đã là hạnh phúc.
Vâng, chắc thế. Tôi từng khởi tâm tội nghiệp một người em không biết mỉm cười trước
cái đẹp thầm lặng của vạn hữu.
Em thản nhiên dẫm lên hoa dại như dẫm lên sỏi đá (mà sỏi đá nào phải không biết
đau!), nói chi tới bông mai nở muộn, nhưng thực chẳng nhìn thấy bông mai!
“Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tùng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”
Đại ý: “Xuân đi, trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Việc đời qua trước mắt
Tuổi già trên đầu rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai”(*)
Tôi ngẫm, thiền sư thật từ bi, mượn hoa để giảng lẽ vô thường, mượn mùa xuân
tươi đẹp để nhắc nhở mùa đông lạnh lẽo sẽ đến thôi. Xuân đến,
trăm hoa nở, nhưng xuân đi thì trăm hoa phải rụng. Từ đời hoa tới đời
người, nào khác chi. Tóc xanh đấy, nhưng chớp mắt đã bạc, tưởng khỏe mạnh đấy,
mà bệnh tật đã theo
sau.
Thiền sư nhắc lẽ vô thường để làm gì?
Có phải để nhắc ta hãy trân quý đời hiện tại? Mà đời ta là gì? Chẳng phải thiền sư vừa
dạy, là đến rồi đi, còn rồi mất, là hoa nở rồi tàn, là tóc xanh rồi bạc?
Đó là ảo, đó là huyễn, sao lại nhọc công trân quý?
Thiền sư có mâu thuẫn không?
Ôi, ngôn ngữ nhà thiền phải chăng là đây? Hoa nở rồi
tàn, tóc xanh rồi bạc, mượn cái phù du để diễn đạt cái thường hằng của vô thường!
Và chính cái thường hằng của vô thường này, lại là chân lý muôn đời của trần
gian!
Đức Thế Tôn áo vải chân trần bôn ba khắp chốn, giảng nói ròng
rã non nửa thế kỷ để đạt tới lời cuối “Suốt bốn mươi chín năm qua ta chưa
từng nói lời nào!”
Những lời Bậc Giác Ngộ đã nói, phải là sự thật, có thật, mà tăng đoàn 1250 vị tỳ
kheo đã từng được trực tiếp nghe. Nhưng cái “có” sẽ trở thành cái “không” khi
cái Có đó được hành trì, tùy căn cơ, để trở thành cái Có của kẻ lãnh hội. Chính
khi đó những lời Phật nói mới không còn chỉ là của Phật. Chính khi đó, bao lời
Phật nói mới đạt tới tâm từ bi của Phật, là khai mở Phật tánh cho chúng sanh.
Thế nên, Phật đã nói, để đạt tới rốt ráo, là chưa từng nói.
Không biết có cái gạch nối mơ hồ nào ở điểm này không, khi thiền sư bâng khuâng
thả nhẹ đôi dòng kết:
“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”
Ai cấm một bông mai vẫn nở, dù mùa xuân đã tàn? Bông mai đó ở đâu mà cưỡng chống được thời gian, nếu không là sự
luân chuyển thầm lặng của lẽ vô thường.
Nở rồi tàn.
Nhưng nhìn bằng con mắt nào để thấy được bông mai này tàn ở thời gian quá khứ
nào, rồi luân hồi tới không gian xuân muộn trước sân chùa mà hé nở?
Bông mai có mặt khi xuân tàn mang theo cái nghịch lý
của tuần hoàn vũ trụ, có phải là công năng cây gậy thiền sư quất vào thiền sinh
để thúc gọi hãy ý thức huyễn mộng bào ảnh mà chấm dứt giấc mộng dài?
Chẳng phải tình cờ mà ngài Không Lộ đứng giữa không gian mênh mông trên đỉnh núi
mờ sương u tịch, bỗng cất lên được tiếng hú hào sảng, làm lạnh cả đất trời:
“Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh
Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư ”
Phải ở sát na kỳ diệu, tâm thức thoắt vượt thoát lưới vô thường chằng chịt mới
chạm tới cõi-thường vô tướng vô thanh. Sát na này không
gì chuẩn bị được. Nó là lằn chớp của hoắt nhiên chợt ngộ.
Dị thường chăng, khi dùng hữu thanh mà đạt vô thanh, dùng hữu tướng mà đạt vô
tướng! Khác chi ngài Văn Thù Sư Lợi cất lời khen sự im lặng của trưởng giả Duy
Ma Cật thì sự im lặng đó mới được đặt lên ngôi vị tuyệt chiêu!
Dưới tiết xuân, bằng từng bước thiền hành chậm rãi, ta thử xoay cái nhìn vào nội
tâm, xem có phải bông mai nở muộn kia
mang cho chúng ta thông điệp của hy vọng, của sự chuyển nghiệp?
Đó là, Phật tánh sẵn trong mỗi chúng sanh, như nhựa nguyên sẵn trong mỗi đời cây.
Mưa nắng kém thuận hòa nên cây không trổ đủ lá hoa, nhưng chồi non vẫn ẩn, nụ
vẫn chờ.
Vô minh che lấp nên chúng sanh ác nhiều hơn thiện, nhưng căn lành vẫn tiềm tàng,
mới có ngày A Dục Vương quy y Tam Bảo, mới có phút Angulimala buông đao, quỳ lạy
Đức Thế Tôn.
Được nghe dạy, được biết thế, nhưng chúng ta phải làm gì để
hiển lộ Phật tánh, để dù xuân đã qua, vẫn còn bông mai nở, khi thời gian không
hề giây phút nào ngừng trôi?
Mùa Xuân đang đến đấy, nhưng theo
lý duyên sinh thì trong Xuân đã hiện hữu Hạ vàng. Thiền hành rồi, mời bạn dừng
lại trên thảm cỏ non, thử khoanh chân, tĩnh tọa “ngoài dứt muôn duyên, trong
bặt nghĩ tưởng” xem có thấy thấp thoáng bông mai nào nở muộn nơi cuối Xuân
này không nhé !
Huệ Trân
(Tào Khê tịnh thất, ngày đầu Xuân)
(*) GS Lê Mạnh Thát dịch