1.
Con đã bước vào đời, và hôm nay con đang chuẩn bị bước vào
cuộc sống mới - cuộc sống của một gia đình riêng. Ngày đó, con bắt đầu thực sự
xa bố mẹ để tự lập cuộc sống riêng mình. Con sẽ được chắp thêm đôi cánh - có một
đôi uyên ương với nhiều lãng mạn về Tương lai, Hạnh phúc, Hoài bão, Ước mơ ….
Con cứ tự tin nhìn về phía trước, hãy tự trang bị cho mình
thêm nhiều hành trang để bước đi trên con đường dài. Cuộc đời là nhân duyên.
Con đã không còn một mình như khi mới bước chân ra khỏi trường Đại học vì hôm
nay con có thêm một người bạn đời lý tưởng sẽ cùng nhau đi suốt cuộc đời này và
mãi mãi….
Nói là ĐI nhưng thực sống là Tự Quay về. Quay về
với chính mình, tự biết mình trong mỗi nhân duyên cuộc đời; biết đúng, biết sai
để tu, để sửa, để tâm hồn trong sáng. Tâm Sáng - Sáng Tâm, rồi con sẽ dần thấu
hiểu tất cả mọi lẽ sự sống trong cuộc đời vô thường này. Sống là sống với! Người
sống bên con suốt đời trong cuộc hành trình trong cõi thế gian này là người bạn
đời hôm nay đến với con bằng tình yêu thương chân thật, cũng như con đã chân
thật yêu thương. Tình yêu sáng trong, chân thật chỉ có khi tâm hồn trong sáng,
bình đẳng, tôn trọng, tự nguyện kết hợp nhau - Hai tâm hồn là Một, hòa hợp thể
chất và tâm hồn, cuộc sống. Mỗi đứa là nhân và cũng là duyên của nhau. Có Nhân
thì có Quả. Cuộc sống bắt đầu. Bầu trời luôn cao rộng nhưng mặt đất thì lại lắm
thác, nhiều ghềnh, nhiều đồi núi, chông gai…
Có đi ắt có tới nhưng tất cả đều từ Tâm. Đường dài nhiều
chông gai tâm hồn đôi lứa phải luôn hòa hợp thì mới vượt qua được những núi cao,
ghềnh, thác, đồi núi hóc hiểm…Núi cao nhất lại là hòn núi tảng ở chính tâm mình.
Quay về với chính mình, biết mình; Yêu Người như Yêu Mình. Vợ yêu Chồng, Chồng
yêu Vợ như yêu chính mình. Sóng đôi trên đường đời có những lúc va vấp, thiếu
lòng tin ở nhau, chán ngấy cuộc đời, buông theo số phận… Lúc ấy, mỗi người hãy
nhìn thẳng vào nhau, nhìn lại chính mình. Ta là Hai mà Một. Vì yêu thương mà kết
hợp. Cả hai, có những dị và có những đồng. Biết rõ nhân duyên của cái dị, tìm
đến cái đồng. Và hãy Nhẫn. Nhẫn để mà nhịn; nhịn để mà nhìn, lắng tâm để mà
thấy. Thấy bằng cái tâm yêu yêu thương và trí huệ…rồi lúc đó sẽ thấy rõ, cả hai
luôn cần có nhau, luôn tìm về nhau, không thể xa nhau, yêu thương nhau
mãi mãi…
2. Trên con đường
đi đến sự hòa hợp cũng là trên con đường cả hai vừa là Nhân vừa là Duyên của
nhau. Nhân duyên tự thuở nào. Hai đứa từ ở đâu xa lắc, xa lơ, người Trung, kẻ
Nam; người miền núi kẻ đồng bằng; rồi yêu thương nhau, hôm nay lại chuẩn bị về ở
một nhà, nguyện mãi chung sống với nhau đời đời, kiếp kiếp...
Nhà vẫn luôn hai mái, luôn che nắng, che mưa, che
những lúc mưa, giông bão để mái ấm luôn có bếp lửa hồng…Nhưng mỗi người là mỗi
người. Cha Mẹ sinh con trời sinh tính. Mỗi người mỗi tính mỗi nết, tình cảm, tâm
trí có nóng, có lạnh, hiền hòa, có giống, có khác nhau, bằng tình yêu lứa đôi
nên tìm về sự hòa hợp. Biết vậy thì mỗi đứa hãy tự biết mình, tự vun trồng cuộc
sống lứa đôi hòa hợp, hạnh phúc, yêu thương. Hòa hợp cũng phải từ tâm yêu thương
bình đẳng và vì nhau. Cứ chín bỏ làm mười. Chưa hiều nhau rồi sẽ hiểu…
Có ai thương con bằng Mẹ, bằng Cha; có ai thương nhau bằng
anh, chị em cùng huyết thống, dòng tộc… Con gái về nhà chồng.
Duyên nhà chồng hẳn khác duyên nhà cha
mẹ.
Con có thêm
một Cha, một Mẹ và nhiều
chị, em. Cha Mẹ nào chẳng
yêu con. Con đã xác định mình là con. Con phải hiếu thuận với Cha Mẹ. Mẹ chồng cũng là Mẹ. Mẹ
rồi sẽ hiểu và yêu
con như yêu Con trai của Mẹ. Luôn lấy chữ Nhẫn làm đầu. Cuộc đời là
trường học.
Gia đình cũng là một
trường học
cuộc đời mà ta sống
trực tiếp hàng ngày, hòa
hợp chung
cùng cuộc sống. Nhà trường cuộc đời ấy có những người thầy rất nghiêm khắc, nội dung học lại vô cùng phong
phú, biến hóa tùy duyên
mà mình
lại
là một học trò mới
trong một nhà trường mới nên mình luôn phải
chịu học, nhanh chóng
thích
ứng và cũng cần luôn giữ tâm bình an,
yêu
thương, tùy duyên mà ứng
hợp. Cũng khó lắm đó, có những
lúc không thuộc bài, lúc ấy
đau lắm chứ, chỉ muốn quay về với Mẹ ở nhà thôi. Lúc ấy con cũng cứ hãy Nhẫn, lắng tâm mình lại. Mười sự
nhịn, chin sự lành, và
hãy
tự Quay về với chính mình rồi con sẽ bình tâm
hơn, thuộc
bài hơn, tự tin hơn và con sẽ thương yêu hơn những vị thầy nghiêm khắc ấy…Bằng Từ tâm con hãy nghĩ - Vị Thầy ấy cũng chỉ vì yêu
thương mình thôi và có
điều gì đó mình chưa
thấu, chưa hiểu, chưa phải, chưa hay … Và bên cạnh
con còn có người bạn đời luôn yêu thương, chung thủy với con. Người bạn ấy sẽ mở rộng hơn vòng tay
yêu thương con và con hãy nâng
niu vòng tay chở che
ấy cũng như có lúc
vòng tay ấy sẽ cần sự nâng niu từ
bàn tay con. Những vòng tay ấy
cần giữ gìn vì chính
đó là vòng tin yêu,
hạnh
phúc chở che mãi mãi
cho nhau trong suốt cuộc đời này …
Con
là tương lai của Cha Mẹ, là hạnh
phúc của Mẹ Cha. Đời Cha Mẹ cũng
qua đi. Lẽ vô
thường mà.
Cha Mẹ là người trồng cây và luôn
muốn cây đơm hoa,
kết trái và theo quy
luật của cuộc đời mà mãi mãi
sinh sôi. Ai cũng muốn
trồng cho cây đời luôn bền vững gốc. Tùy nhân duyên
cuộc đời của từng mái ấm mà duyên
trường
đời của
con hẳn có khác nhau. Con yêu người con yêu trước khi biết người sinh ra người mình yêu thương.
Con yêu mái nhà của con hơn - mái nhà chở che
cho con từ ngày con được sinh ra và
lớn lên từng ngày. Dù là mái tranh
nứa rạ cũng là nhà
của mình. Người yêu con đã chấp nhận mái tranh nứa rạ ấy. Cuộc đời là vô thường,
mọi thứ vật chất, bả vinh hoa
đều là phù phiếm chỉ có tình
yêu thương là mãi mãi
thôi!. Học
lịch sử và nhìn cuộc
đời con đã thấy. Chẵng có triều
đại Vua Chúa nào là
Vạn tuế
cả. Vật chất,
tiền tài chỉ là điều
kiện cần
chứ không phải đủ.
Con người sống
với nhau, cái còn lại
cuối cùng vẫn là cái
Tình. Mái nhà hạnh phúc xây dựng
nên chính bằng tình yêu – hiểu và thương và những lo toan của mình trong sự
hòa ái
mới
là đủ, là mãi mãi
và mãi
mãi
như tình mẹ yêu con. Không có tinh
yêu thương thì dù mái
nhà có to, có lớn cũng
chẵng mang đến hạnh phúc cho mình!
Tình yêu không
bao giờ đến từ một phía, bởi vậy, mới gọi là Duyên.
Đã có Duyên mình
hãy giữ gìn Duyên ấy
mà vun
đắp
nên nhân duyên hạnh phúc đời mình. Hãy giữ tình
yêu thương chân thật từ tâm - yêu Người, Yêu mình. Hai mà Một,
rồi hạnh phúc sẽ đến
và bền vững!
Cha,
Mẹ chỉ là đệm gió, nhẹ nhàng như hơi thở sẽ luôn nâng
tâm hồn, tâm linh, cuộc
sống của các con trong
cuộc
đời này, hôm nay và mãi
mãi!
Cứ hướng
về mặt trời
con đường ánh sáng. Ánh
sáng xua đi tăm tối!
Bằng Yêu Thương - Trí Huệ, Ánh sáng tâm
hồn mãi sáng trong!
Xuân về,
mong con bước vào đời AN VUI!
Nguyễn Quang Nhàn
Theo PSN
