Ở
chùa Hang (thị trấn Châu Thành, huyện Châu Thành, Trà Vinh), những phần gỗ bỏ đi
gồm các gốc cây, thân lá cây đều được “thổi hồn” và trở thành những tác phẩm
nghệ thuật sống động. Và đặc biệt hơn, góp phần tạo nên những tác phẩm độc đáo
ấy có bàn tay của những nghệ nhân ở nơi cửa thiền.
|
|

Lối vào chùa Hang
|
Chùa Hang có tên khác
là Kom pông Chrây, dịch theo tiếng Khmer còn có nghĩa là “Bến cây Đa”, cũng đã
có thời còn được gọi là chùa Dơi, vì đàn dơi khắp nơi kéo về trú ngụ.
Năm 1968, ngôi chùa này
bị hư hỏng nặng do bom đạn chiến tranh tàn phá. Cũng từ đó, đàn dơi không còn
nơi cư trú an toàn nên bay đi tìm chỗ khác. Chiến tranh đi qua, rừng cây quanh
ngôi chùa Hang được các sư chăm sóc nên ngày càng xanh tốt.
Đất lành chim đậu, hàng
ngàn chim, cò kéo về làm tổ trên các cây cổ thụ vào những tháng mùa mưa, cứ mỗi
buổi chiều các loài chim này lại tụ về vang rộn cả không gian quanh ngôi chùa.
|
|

Sư Thiêng với tác phẩm của mình
|
Một chiều lặng gió trên
đất miền Tây Nam Bộ, chúng tôi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của chùa Hang, cùng với
nghệ thuật trang trí kiến trúc chùa với các hoa văn họa tiết rất công phu, những
hàng cột tròn to lớn gắn tượng chim thần Kâyno nâng mái chính điện, ngói lợp mái
chùa cũng vẽ hoa văn nhiều màu sắc, các góc đỉnh mái có đuôi rồng uốn ngược lên.
Cả ngôi chính điện được
trang trí theo mô típ kiến trúc cổ ảnh hưởng nền văn hóa Ấn Độ, nổi bật giữa
rừng cây cổ thụ với không gian thoáng mát.
Hòa thượng Thạch Xuồng,
sư cả đời trụ trì thứ 23 chùa Kom pông Chrây, cho biết: “Sau chuyến đi thăm chùa
Cầu Kè, thấy có nhiều tác phẩm điêu khắc bằng gốc rễ cây, hỏi Đại đức Lâm Pu thì
mới biết tác giả là một nghệ nhân Khmer quê ở Bình Minh (Vĩnh Long). Để tận dụng
các gốc rễ cây cổ thụ của chùa, các sư đã đào lên chất đống trong khuôn viên để
làm chất liệu, mời nghệ nhân Thạch Buôl đến hướng dẫn các nhà sư trẻ bắt đầu
công việc điêu khắc. Thế là những tác phẩm nghe thuật điêu khắc gỗ đầu tiên của
nhà chùa ra đời”.
|
|

Sư Lý Thảo chú tâm vào từng đường nét của tác
phẩm
|
Chính những tác phẩm từ
gỗ đã tạo nên một không gian mới, đầy sống động trong tổng thể kiến trúc ngôi
chùa nổi tiếng này.
Thời gian đầu học việc
nên các nghệ nhân ở đây chỉ có thể tạo được những con vật có hình dáng và đường
rét chạm trổ đơn giản, càng về sau các tác phẩm càng được nghệ nhân chạm khắc
chi tiết tinh xảo hơn.
Cuối cùng, những tác
phẩm điêu khắc về hình tượng 12 con giáp, bộ tứ linh, những con chim bồ câu, các
loài chim thú khác và Phật Di Lặc... đã lần lượt được đôi tay của lớp lớp nghệ
nhân tạo lên một cách sáng tạo, chi tiết và sắc sảo sống động.
|

|
|
Một học viên đang học nghề
|
Khi bước chân vào bên
trong chùa, có cả một khu dành riêng làm nên những tác phẩm nghệ thuật từ gốc
cây, nhưng hình tượng được tạo từ những gốc cây vô cùng đặc sắc.
Tiếng lành đồn xa,
khách trong và ngoài nước đã tìm đến chùa Hang thưởng ngoạn.
Gần mười năm qua, bằng
những công cụ thủ công như cưa, đục đẽo, chạm, các nghệ nhân trong chùa đã làm
ra khoảng hơn 400 tác phẩm điêu khắc lớn nhỏ, nhiều sản phẩm đã được các cơ quan
ban ngành trong tỉnh đặt hàng làm quà tặng cho các đơn vị bạn, du khách cũng mua
về làm quà kỷ niệm...
Từ năm 2002 đến nay,
các nhà sư chùa Kom pông Chrây ngoài Phật sự và hành đạo, đã bắt đầu học và làm
nghề điêu khắc trên rễ cây cổ thụ. Giữa sự tĩnh lặng của ngôi chùa, đời sống của
các loài chim muông, dã thú, đã được các nhà sư thể hiện sống động trên những rễ
cây cổ thụ vô tri.
Tính đến nay, chùa đã
đào tạo trên 25 học viên trở thành những nghệ nhân điêu khắc, trong số đó có
những người đã thành thạo, tự chế tác và chứng tỏ có nhiều năng khiếu như anh
Sơn Sóc, anh Thạch Khia, sư Thiêng, sư Thanh Tùng...
Sáu giờ sáng, sau buổi
niệm kinh trên chánh điện vừa dứt cũng là lúc những tiếng đục, đẽo, gọt... của
những vị sư và người thợ đang điêu khắc rộn ràng, khuấy động không gian tĩnh
lặng. Âm thanh ấy cứ liên tục từ sáng đến chiều, ngày này qua tháng nọ.
Sư Lý Thảo, một nghệ
nhân trẻ tuổi với 6 năm theo học nghề, cho biết: “Nghề chạm khắc gỗ ở đây đặc
biệt khai thác những gốc sao lâu năm và nét đẹp đặc trưng của bộ rễ mà không
phải qua giai đoạn chế biến, ngâm hóa chất hoặc luộc chín như các loại gỗ khác.
Người sáng tạo chỉ dựa theo hình dạng của hiện vật và nương theo những nét độc
đáo của bộ rễ như màu sắc, khối u, lỗ thủng kỳ thú vừa trừu tượng biến hóa, vừa
cụ thể để chế tác, nhưng không lạm dụng những kỹ xảo để làm biến dạng các nét
hoang sơ đầy ấn tượng trong thiên nhiên mà tạo nên những tác phẩm sống động như
thật”.
|
|

Phòng trưng bày sản phẩm
|
Quả thật, có đến đây
tận mắt chiêm ngưỡng sự kỳ công của các công đoạn chế tác, mới thấy được muốn có
một tác phẩm hay trước hết người làm ra nó phải có lòng say mê, đặc biệt là phải
có những giây phút ngẫu hứng xuất thần trong quá trình thao tác.
Sư Thiêng nói thêm:
“Nghề chạm khắc gỗ xưa nay chỉ do cha truyền con nối, ít ai được học tập và
nghiên cứu tường tận bằng sách vở, nên nó đòi hỏi người chơi phải có một quá
trình lao động nghiêm túc, công phu, tỉ mỉ và dày công khổ luyện. Bất cứ một
nghệ nhân nào dù tài giỏi đến đâu cũng phải có óc tưởng tượng, có tư duy nghệ
thuật trước khi phác thảo và chế tác.”
Sư cả Thạch Xuồng cho
biết: “Ngoài các sư thầy trong chùa, chúng tôi còn nhận cả những người bên ngoài
vào học nghề miễn phí. Họ phụ làm với những người học trước, người này chỉ cho
người kia. Họ cố gắng có cái nghề để nuôi sống bản thân và gia đình. Mỗi người
từ khi học nghề cho đến khi thạo việc khoảng hai năm, có người từ Sóc Trăng,
Vĩnh Long, Cà Mau... cũng đến học nghề này!”.
|
|

Những tác phẩm điêu khắc sắc sảo
|
Sau khi đã thành thạo
với các công cụ chế tác, tùy theo mỗi sản phẩm nhỏ hay lớn thì thời gian chế tác
khác nhau, ít thì vài tuần, có khi vài tháng đến một năm, thậm chí có những tác
phẩm phải làm trong hai năm miệt mài mới tạm xong.
Muốn nắm được những kỹ
thuật lành nghề, học viên phải học trên một năm mới có thể tự mình cân chỉnh
được tác phẩm. Nhưng để khắc được những tác phẩm đòi hỏi mức độ tinh xảo, tính
thẩm mỹ cao, đòi hỏi đến các công đoạn phức tạp thì phải học suốt ba năm.
Sư cả Thạch Xuồng cho
biết, hiện nay mục đích chính của chùa là bảo tồn và phát huy nghệ thuật truyền
thống dân gian, tạo ra những sản phẩm tinh thần để phục vụ đời sống văn hóa.
Tiền thu được từ các
tác phẩm, một phần góp vào quỹ xây dựng chùa, một phần trả công cho các nghệ
nhân, một phần để trang trải cho chi phí sưu tầm những gốc cây.
Nhưng trên hết là tạo
ra những sản phẩm tinh thần để phục vụ đời sống văn hóa của đồng bào mình chính
là mục đích chính cho quá trình phục hưng lại nghề điêu khắc truyền thống vốn đã
phai tàn tại Trà Vinh từ nhiều năm qua.
BÙI HỮU CƯỜNG
Doanhnhansaigon