Lên chùa và ước vọng Xuân
len chua
Đi chùa đầu
năm là nét đẹp truyền thống của người Việt. Lên chùa để
hướng về cõi Phật, cầu mong mưa thuận gió hòa, gửi
gắm mơ ước khỏe mạnh, vạn sự đều tốt đẹp.

Đền Quán Thánh
Một năm làm ăn
vất vả cũng là lúc
lên chùa để được
thư thái
tâm hồn, gửi mộng về nơi cực lạc. Cái ước ao rất đỗi
con người ấy
cộng với cõi Phật linh thiêng đi
suốt năm tháng, là niềm
tin để vượt
qua mọi chông gai.
Người dân Hà Nội cũng như mọi vùng miền trên đất nước, dẫu bận bịu bao nhiêu cũng
giành thời gian đầu năm để lên chùa.
Hà Nội dày đặc
những chùa chiền, miếu mạo. Người
dân đến Tổ đình Phúc Khánh để
cầu an, được
xã hội trân trọng và trọng dụng; đến Chùa Hà, để
cầu mong sức khỏe quanh năm, bán mua suôn
sẻ; đến Trấn Quốc, Phủ Tây Hồ
hay đền Quán Thánh, nơi linh thiêng của
đất Thăng
Long ngàn năm văn hiến với những truyền thuyết lung linh mờ ảo,
nơi làm nên một kinh
kỳ lộng lẫy vàng son trải dài qua năm tháng để mà ước mơ một cuộc sống tốt tươi, bình an cho mỗi con người cho xã hội...
Sức mạnh tinh thần cộng với nỗ lực của bản thân mỗi người, của cả cộng đồng sẽ làm nên
cuộc đời này.
Đầu năm đi
lễ chùa để lòng mỗi người đều hướng thiện. Ta bắt gặp gương mặt mùa xuân
trên mỗi nụ cười. Đành rằng một năm họ vừa trải qua những thăng trầm, gian khó. Gian khó đến
từ thiên nhiên, khi ông
trời bày đặt ra để thử thách lòng
người.
Gian khó đến từ lòng người, những ấu trĩ của bản thân mỗi con người, của cộng đồng, từ sự mơ ước lớn lao song sức
lực có hạn. Sự trả giá âu cũng là
tất yếu của cuộc đời mỗi người của mỗi một xã hội đang
đi lên, đang hướng tới.
Chấp nhận sự trả giá, bởi trong cuộc đời này không có những
nhịp đi bằng phẳng, không có con
đường
rải đầy hoa thơm.
Chấp
nhận sự trả giá khi
thành công phải đổi bằng nước mắt, mồ hôi và cả
máu nhưng đó là hồ
hôi và
máu
của sức mạnh quật cường, của trí tuệ vượt
qua thử thách.
Nhưng không thể chấp nhận sự trả giá bằng
tư duy lỗi thời, của bao biện
và giả dối, của sự đen tối được che đậy, của tư duy tư lợi
được bao biện bằng sự vô tư,
trách nhiệm vì cộng đồng.
Dẫu là quan chức hay dân thường cũng đều bình đẳng trước thần linh. Đứng trước chốn linh thiêng,
lòng
phải thành tâm phải sáng. Chắc chẳng ai
cầu ước cho sự lọc
lừa dối trá, cho thói
ích kỷ đê hèn. Cầu mong của mỗi con người nếu là linh
thiêng được
đấng cao xa dẫn dắt
và linh
nghiệm
thì xã
hội
ít đi sự tham nhũng
dối lừa, không có sự
giẫm đạt lên công lý.

Mong sự linh thiêng
của những bậc tiền nhân để ước vọng mùa xuân của
mỗi người trở thành hiện thực, để xã hội bớt đi những vệt sẹo đau đớn, không có cảnh
dẫm đạp lên dư luận
của một số ít nhân
danh con người để chà đạp con người,
không còn cảnh công lý bị bẻ
cong.
Mong ước vọng ấy hiển hiện thành sự thật thì lòng nhân
sẽ trở thành chủ đạo. Không có cảnh phong
bao lạy lục, không có chuyện “nén bạc đâm
toạc tờ giấy”, “mỗi người nhìn nhau qua lỗ hỏng của đồng xu” như bậc tiền nhân đã từng cảnh báo.
Mùa xuân lên chùa,
mong những khát vọng của mỗi con người sẽ trở thành linh nghiệm.
Nguyễn Đăng
Tấn
Theo
Vietnamnet