Cây nhang được xem như một
sợi dây thiêng liêng
nối
liền giữa cuộc sống sống con người và ông bà
tổ tiên, thần thánh, đất trời, qua những làn khói hương cuộn tròn của nó, phảng
phất, rồi tan dần trong không gian. Từ
khi người con người
tìm ra lửa và biết cách
sử dụng nó trong cuộc
sống, thì cây nhang cũng
là một trong những phát minh từ cách
biết dùng lửa mà ra.
Lửa
là yếu tố quan trọng gắn liền với con người từ lúc chào
đời cho đến ngày chết. Lửa là sức mạnh, sáng tạo giúp cho con
người
có khả năng sinh tồn, và cũng
là hủy diệt lớn nhất trên đời không ai có thể
ngăn chặn nổi.
Lửa
theo định nghĩa thông thường là sự cháy của phản ứng hóa học, mang đặc tính tỏa nhiệt và phát ra ánh
sáng.
Muốn có lửa nếu thì phải cần 3 yếu tố sau: Hai hợp chất hóa học đó
là nhiên liệu và các chất
ôxy hóa, cộng thêm một nguồn năng lượng kích hoạt. Công thức dễ nhớ: Nhiên liệu + Oxy + Năng nhiệt = Lửa.
Lửa
do người Homo erectus tìm
cách đây khoảng 450.000 năm về trước và cũng là một bước ngoặt trong thời tiền sử, để phân biệt con người với các loài động
vật khác.
Khói là một đám mây của các
hạt rắn ở
trạng thái khí phát ra khi các vật liệu
bị đốt. Khi
vật càng khô thì độ
cháy càng nhanh, sanh ra ít khói và
khi độ ẩm của vật càng cao thì
sức cháy càng chậm, tạo ra khói nhiều. Những chất rắn của khói ở dạng bột nên màu sắc
của khói có các loại
khác nhau.
Hương
là những tinh dầu có mùi
thơm, dễ bay hơi, có
nguồn gốc từ lá, vỏ
cây, rễ, hạt nhựa và hoa. Trong
tiếng pháp cổ chữ "per fumar" và chữ đồng nghĩa với bây giờ của
nó là "par fumer", có
gốc từ chữ "fumum"của
tiếng Latin. Nghĩa
đen của chữ "fumum", là gây mùi bằng
khói.
Từ
cách biết đốt cây lấy khói để làm sạch, khử trùng không
gian
và đã được đồng
nghĩa với chữ "thanh lọc", cho mục đích tôn giáo và
vệ sinh của những người dân miền trung đồng thời cổ, mà người
Pháp đã biết khai thác khái niệm
này trong việc sáng tạo ra chữ
"parfum", nước hoa của họ.
Việc
dùng khói xông hương khử trùng chắc chắn không phải là phương pháp duy nhất của một quốc gia nào trên thế
giới. Nếu ai muốn tìm hiểu về chủ nhân của cây nhang
hay nghi thức dùng nhang, thì nên
đi sâu vào nền văn
hóa của từng nước, sau đó rồi
so sánh chi tiết theo chi tiết.
Trong tiếng Latin "Incensus",
có nghĩa là gây ra cảm xúc, trở thành thức tỉnh. Chữ "Incensus" thuộc dạng trung tính, xuất nguồn từ chữ "Incendĕre"
và "incendĕre" là
nguyên mẫu của động từ "Incendo". Incendo có
những
nghĩa được
biết như sau: Đốt, làm cháy, làm
thành tro… "Incensus", tiếng Việt dịch là Hương. Khi
chưa đốt
gọi là Nhang, khi đốt lên thì gọi là Hương.
Chữ
Hương viết theo chữ Hán: 香.
Hương (香)
là bộ mang số 186 trong 214 bộ thủ của Từ điễn Hán Việt. Bộ Hương (香)
nghĩa là thơm, bên trên viết
bộ Hòa (禾cây lúa), bên dưới
viết bộ Cam (甘ngọt
ngào). Hương (香)
có những nghĩa như sau: Hơi thơm,
Phàm thứ cây cỏ nào
có chất thơm đều gọi là hương. Lời khen lao.
Những
vật liệu dùng làm nhang
để đốt
được gọi
là hương liệu.
Hương liệu
là những tinh chất được lấy ra từ các chất của thực vật có mùi
thơm, dùng để tỏa ra khói có mùi
thơm khi cháy. Nhang có nhiều
dạng, nhiều mùi khác nhau
tùy theo những nhà sản xuất.
Nhang được sử dụng trong ngày rằm, ngày lễ, tết. Khói hương của cây nhang có
thể giúp: Thanh lọc không khí, làm
giảm lo âu, căng thẳng,
sợ hãi... Cây nhang ngày Tết
trên bàn thờ tổ tiên là điều không thể thiếu được trong tâm hồn
của người
con Xứ Việt. Tuy nguồn gốc thắp nhang chưa có tài liệu
nào ghi
chép
rõ ràng
nhưng
sự hiện diện của cây nhang đã
trở thành một vai trò
quan trọng trong các nghi
lễ tôn giáo.
Nén hương thơm dâng đất trời, mỗi khi Tết đến, Xuân về là sự cầu chúc hạnh phúc bình an
trong
năm mới cho gia đình
và cũng là dịp tưởng nhớ đến ông bà, cha
mẹ, những người thân yêu đã mất.Thắp
nhang hay dâng hương là một tập tục đã có từ lâu
trong nếp sống sinh hoạt tâm linh và văn
hóa của người Việt.
Để
cho bầu không khí của
những ngày xuân thêm ấm
áp và mọi
người cảm thấy ấm lòng hơn, thì còn phải
chờ gì nữa mà không
đốt…
TS
Huệ Dân