Mỗi
khi nghĩ tới, nhắc đến, ghé thăm chốn ấy, lòng tôi lại ấm
lên, nhẹ nhàng và thanh
thản hơn.
Nghĩ tới, làm tôi thấy trước mặt mình hiển hiện lần lượt những nụ cười an nhiên nở
trong giờ sinh hoạt, trong giờ hát ca, giờ thiền hành.
Nhắc đến, tôi nghe gió núi
lướt nhẹ
qua vầng trán, mây trắng giăng giăng trên đầu và mùi sage dại
thơm phảng phất lan vào không
gian những bụi dứa gai nơi chân
núi.
Ghé
thăm,
tôi thêm được năng lực để bước những bước vững chãi trên đời
sống mình mà trước kia tôi từng nghĩ mình sẽ bỏ
cuộc.
Chốn
ấy là một nơi rất quen thuộc, nhưng mỗi lần ghé tôi lại
phát giác ra nó mới.
Mới trong một
vẻ đẹp xưa của một tàng cổ thụ. Lạ ở nét cứng cỏi dũng cảm của những khối đá núi. Thú vị
trong vẻ nhu mì óng
ả của con suối
băng ngang. Tôi cũng có thể
gặp gỡ nhiều người tốt và xấu
nhưng đều mang những ưu và khuyết
điểm như nhau. Nơi đó, tôi không
thấy sự lạc lõng bơ vơ.
Nơi ngồi xuống, tôi thấy an tâm
và dễ chịu. Nơi đứng lên,
tôi có
thể
tiếp nhận lời khen bằng lòng thanh thản, nhẹ nhàng mà cái ngã
thôi lơ lửng ở trên mây. Nghe tiếng chê, tôi có thể
mỉm một nụ cười dịu nhẹ, không lao xao, không phản ứng. Tôi được học
những phương
pháp đánh gục sự sợ hãi, tôi
được yêu thương để đem thương yêu mình san sẻ
với mọi người. Tôi tập tin tưởng để xoá đi nghi ngại
bấy lâu dẫy đầy thành tường, thành vách, nơi
van tim. Tôi cảm,
tôi thương, tôi hoà mình,
tôi đem hồn mình dựa nương êm ả vào chốn ấy.
Chốn ấy là một
tụ điểm hoà tan, không
phân biệt ngôn ngữ, giới tính, màu da. Những ngày
mùa đông, có các khuôn
mặt rám nắng trên màu da vàng
xếp nếp dấu chân chim ở đuôi mắt lặng ngắm vầng thái dương lên. Những buổi mùa thu, những
mái tóc
vàng,
vầng trán phẳng da trắng rực rỡ trong nét mũi cao
thong thả chạy bộ lên xuống
vài con dốc mỏi. Những đêm mùa hạ,
giọng hát chơi vơi của nhiều ngôn ngữ nghe xôn xao
trong gió và làn lửa
ấm bừng sáng trong khu
cắm trại. Những trưa mùa xuân,
tiếng cười
trẻ thơ nô đùa tíu
tít trong manh áo mới,
phong bao đỏ, và các miếng mứt ngọt ngào. Và cả bốn mùa vạn vật
chan hoà âm ba từ
ái của tiếng đại hồng chung.
Chốn ấy có những
con đường và
những khoảng lặng.
Những con
đường mà các chiếc nón lá xinh
xắn đơm
chữ “thở”, mang tín hiệu
của một nụ cười mỉm đi lững thững hành thiền trong im ắng
buổi ban mai hồng. Nó có nhiều màu áo nâu
thanh thản với cánh tay rộng
mở, với ánh mắt long lanh sáng. Nó
mang nhiều tiếng tim
đập nhịp nhàng trong
hiện
tại, trong bình an. Nó
không
có hoa
hồng,
hoa tu-líp, hoa cẩm chướng
rực rỡ nhưng thoảng man mác hương hoa tím, hoa
sage, hoa cúc nở.
Và
những
khoảng lặng, không tranh đua,
phê phán, tị hiềm được gói ghém trong
những
tấm khăn vuông, manh áo
ấm đơn sơ, đôi dép nhựa bình dị, đôi guốc mộc thanh thoát. Những khoảng lặng
không hoang mang, thao thức,
ồn ã, tối ám, mờ mịt
của vô minh. Chốn đó sự sống có mặt
và ý nghĩa hơn bao giờ
hết.
Chị
ơi, ngày mai đi cùng
em, chúng ta cùng đến
chốn ấy nhé.
Trịnh Thanh Thủy
Nguồn: PSN